Nhiều khi thấy tôi hay ganh tị, ganh tị 1 cách ghê gớm!
Thấy 1 người được nhắc tới với lòng ngưỡng mộ, tự hỏi "Sao đó ko là mình nhỉ?". Thế là lại ganh tị.
Thấy người ta bày tỏ tình cảm thoải mái mà ham. Tự dưng ganh tị "Sao mình lại ko được thế?"
Thấy bạn bè viết này viết kia ai cũng an ủi. Mình viết thì "Ồ lạ quá chưa thấy bao jờ!", "Lâu nay mới biết đó nhe!", "Sến thế!". Nhớ năm cuối cấp 2 tự dưng hứng viết lưu bút cho nhỏ bạn. Viết được mấy hàng nó liền giành coi, mặt háo hức ghê lắm. Tới đoạn "Bạn nghĩ bản thân mình như thế nào", nó đọc được 3 chữ "Hơi nhạy cảm" liền phá ra cười ngặt nghẽo. Tức mình giật lại xé ngay trang đấy, tự nhủ ko bao giờ viết cái gì 1 cách thật lòng và nghiêm túc nữa. Lại thấy ganh tị!
Chat chit với người khác, luôn cố gắng cho lời khuyên, hay ít ra cũng là an ủi. Đã nói là cho tới nơi tới chốn ko bỏ giữa chừng. Cố gắng ngồi phân tích từng lời xem người đối diện nghĩ cái gì. Nhiều khi cũng muốn bày tỏ vấn đề của mình với ai khác lắm chứ, nhưng qua vài câu, chưa kịp mở đầu thì đã "Ừ, thế à?", "Um thế nhé" rùi thì "Ngủ đây bái bai" hay đôi khi chỉ là "XYZ has signed out". Thấy cứ như bị dội gáo nước lạnh. Ganh tị với chính mình cái tội sao lại rảnh thế!
Sao người ta có thể viết tràng giang đại hải thế nhỉ? Sao mình lúc nào cũng viết ngắn cụt ngủn thế nhỉ? Ganh tị quá!
