Trời ơi! Bởi sa cơ....xí lộn, lại!
Trời ơi! Khi ko đi trong nhà mà cũng táng cáng chưn jô cánh cửa chi hông bit, để lại 1 cái hậu quả cực kỳ trầm trọng trầm mặc trầm cảm là sứt nguyên cái móng jò ở ngón chưn đeo nhẫn cưới của tui! Hic hic
Đau thấu xương! Đau đến nấc nghẹn ko thành tiếng! Nhớ Em (hơi kỳ cục nhưng mà thiệt là zậy)!
Sứt cũng ko hẳn là sứt mà có thể gọi là "tróc 1 bên". Khiếp! Cứ nghĩ lại là da gà da zịt đua nhau nổi lên. Ớn lạnh! Đã zậy đi làm còn phải mang nào là vớ nào là jày, chỉ che lại bằng miếng băng keo mỏng tang như lá lúa, cứ sợ zìa mở ra nó thúi ùm lên, rùi jòi bọ túa ra nhung nhúc...Hic, cũng hên là ko có jề, hú zía!
Dạo nì công việc cũng wen, bớt căng thẳng nhưng mà cứ zìa nhà là mún lăn đùng ra ngủ, chả thiết TV, báo chí hay cả online nữa. Hậu wả nhỡn tiền là lâu lâu check mail là cả chục cái xổ tứ tung, chóng cả mặt
Em nói nhức đầu. Ko bit sao nhưng mà chắc nhức lắm. Đọc blog thấy bảo vẫn còn nhức nên hổng dám báo hung tin, sợ lại nghĩ ngợi lo lắng. Mà nè, có đọc cái blog nì cũng ko được lo lắng à nhen, để nhức nữa là phạt à!
Sứt cái móng jò!
Friday, August 03, 2007
Posted by ducbenho.xinh at 7:11 PM 18 comments
Tags: linhtinh
Subscribe to:
Posts (Atom)
