Các bạn của tôi...
Có người vui vẻ, có người trầm tính.
Có đứa nói nhiều, có đứa im như thóc.
Có kẻ năng nổ, có kẻ thụ động.
Có thằng vô duyên.
Có con điệu đàng.
Nhưng đều là bạn của tôi.
4 năm ĐH đã gần kết thúc. Ngẫm lại, tôi chưa bao giờ tổ chức cho mình 1 bữa tiệc SN cho nó đàng hoàng, trong khi tôi đã ăn SN không biết bao nhiêu đứa. Có lẽ do tôi sinh vào cái ngày thường lọt vào tuần lễ dự trữ trước khi thi. Năm nay nó lại vào thứ 2, lớp tôi cũng đã nghỉ học. Bất ngờ thay, bọn tôi lại định về Trà Vinh ngay dịp này. Tôi sẽ chẳng muốn các cô chú ở dưới làm SN cho mình, bởi họ vừa trải qua cơn bão Durian mà hậu quả để lại không nhẹ. Nếu tôi về, nhà tôi cũng sẽ chẳng thể làm SN cho tôi đúng ngày. Thôi thì dời lại vậy, mà không làm cũng không ảnh hưởng gì. Hôm đó tôi phải đi học đến tối, chắc bảo mẹ làm bữa tiệc nho nhỏ vừa phải là xong, tôi cũng chẳng thích ra quán rất phiền.
Tối chắc lại về online, lại treo nick với status "Happy Birthday to Me!", lại thêm 1 cái blog với hình ổ bánh, như năm ngoái tôi đã làm. Rồi aeidx chắc sẽ rất ngạc nhiên khi thấy status đó, sẽ gửi cho tôi 1 lời chúc nào đó, hay sẽ hẹn mai mốt đi đâu đó. Thôi vậy cũng đủ ấm lòng.
Các bạn của tôi.
Tôi chơi nhiều bạn. Tôi quen nhiều đứa em. Nhưng nói về thật sự thân, thân đến mức hiểu ý nhau, đến mức có thể thoải mái tám đủ chuyện trên trời dưới biển mà không kiêng dè ai thì chỉ có 1. Ai ư? Đó có thể là bạn, người đang đọc blog này, hoặc cũng có thể là anh N, chị X, con nhỏ C nào kia...Chuyện này không có gì mới. Cái mới là đôi khi tôi lại phát hiện ra 1 ai đó chợt chạm đến được 1 phần sâu kín trong tâm hồn mình. Những người không thân. Những lúc ấy, vui lắm.
Các bạn của tôi.
Tôi nghe, tôi thấy, tôi học được nhiều thứ từ bạn bè. Và tôi nói. Nói thẳng, nói thật, nói chẳng e dè. Chính vì cái tính ấy mà tôi được nhiều người thích, và nhiều hơn nữa là những kẻ ghét. Mặc. Tôi sống theo ý mình, ai nói gì cũng như nước đổ đầu vịt. Người lạ bảo tôi hiền, tôi nghiêm, người mới quen khen tôi dễ thương nhưng khó gần, đứa quen thân thì bảo tôi nói nhiều, đầu óc đen tối, tục tĩu. Lâu lâu có người kết luận tôi có nhiều tính cách. Thật ra chỉ có 1, chẳng qua cách thể hiện khác nhau mà thôi.
Hôm nay tôi đã quyết định sẽ bỏ lại quá khứ, hướng tới 1 tương lai mới, có thể không sáng sủa, nhưng như Jack London đã nói "I'd rather be ash than dust".